Phú Yên – mảnh đất “hoa vàng trên cỏ xanh” luôn níu chân du khách bởi những cung đường biển hoang sơ, những vách đá hùng vĩ và làn nước trong vắt đến tận đáy. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp thơ mộng ấy, có những góc nhìn khiến bất cứ ai yêu thiên nhiên cũng phải nhói lòng.
Tôi đứng từ trên cao, hướng mắt ra khoảng trời bao la nơi sóng biển Phú Yên vỗ về vào ghềnh đá. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo vị mặn mòi đặc trưng của đại dương. Lẽ ra, đó phải là một khoảnh khắc thư thái và trọn vẹn nhất của chuyến đi. Nhưng khi cúi nhìn xuống chân, cảm xúc ấy lập tức vỡ vụn. Thay cho thảm cỏ xanh mướt hay những hốc đá tự nhiên là tầng tầng lớp lớp rác thải nhựa: những chiếc hộp xốp ăn dở, chai nước rỗng, túi nilon bay phần phật trong gió, và vô số vỏ lon nằm ngổn ngang dọc các lối đi, tràn xuống tận rãnh thoát nước sát mép đường.
Nghịch lý tại những “thiên đường check-in”
Nhìn những nhóm du khách vô tư tụ tập ăn uống ngay cạnh biển, tiếng cười nói rộn rã bên những hàng quán tạm bợ, tôi vừa giận vừa tiếc. Giận vì ngay phía sau họ, thậm chí cạnh những biển báo cấm xả rác, rác vẫn bủa vây. Tiếc vì một tọa độ ngắm biển tuyệt mỹ như thế này đang bị bức tử từng ngày bởi chính sự vô ý thức của con người. Nhiều người tìm đến đây để thưởng ngoạn cái đẹp, để mang về những bức ảnh “sống ảo” lung linh, nhưng thứ họ để lại cho thiên nhiên lại là những vết sẹo xù xì, nhếch nhác.
Rác xuất hiện ở khắp mọi nơi. Chúng len lỏi vào từng kẽ đá, phủ đầy trên những bụi cây hoang dại, tụ lại thành từng đống bốc mùi ngay bên lề đường. Thử hỏi, vài năm nữa thôi, khi những lớp rác này không phân hủy được và ngày một dày lên, liệu có còn ai muốn dừng chân tại nơi này để ngắm biển?
“Chúng ta mang đi những bức ảnh đẹp, nhưng lại bỏ lại sự hoang tàn cho thiên nhiên.”
Vấn nạn xả rác bừa bãi: Ý thức đi lùi của một bộ phận du khách
Xả rác khi đi du lịch không phải là câu chuyện mới, nhưng nó chưa bao giờ ngừng nhức nhối. Đó là biểu hiện của tư duy “ích kỷ” – chỉ muốn thỏa mãn nhu cầu cá nhân trước mắt mà quên đi trách nhiệm với cộng đồng và môi trường. Nhiều người cho rằng “mình chỉ vứt một cái chai, một cái túi thì có thấm tháp gì”, nhưng hàng trăm, hàng ngàn cái “một” như thế cộng lại đã tạo nên những bãi rác tự phát, giết chết các hệ sinh thái hoang sơ.
Đau lòng hơn, khi rác thải trôi theo dòng nước ra đại dương, chúng sẽ trở thành cái bẫy tử thần đối với sinh vật biển. Những rạn san hô bị phủ nilon, những chú rùa biển nuốt phải rác nhựa… cái giá mà thiên nhiên phải trả cho sự tiện lợi nhất thời của con người là quá đắt.
Món nợ chưa biết đến lúc nào mới trả hết.
Để bảo vệ những bãi biển, những ngọn đồi hoang sơ của Phú Yên nói riêng và Việt Nam nói chung, không thể chỉ dừng lại ở những lời kêu gọi suông trên mạng xã hội. Chúng ta cần những hành động thực tế và quyết liệt hơn.
“Không lấy đi gì ngoài những bức ảnh, không để lại gì ngoài những dấu chân.” 📸👣
Khi đi du lịch, hãy luôn mang theo túi đựng rác cá nhân. Nếu xung quanh không có thùng rác, hãy gom rác lại và mang về khách sạn hoặc những nơi có điểm tập kết rác hợp quy định.
Hạn chế đồ nhựa dùng một lần: Thay vì mua hàng chục chai nước nhựa nhỏ, hãy mang theo bình nước cá nhân, hạn chế tối đa việc sử dụng túi nilon, hộp xốp khi ăn uống ngoài trời.
Có thể sẽ đến một ngày, khi tình trạng này ngày càng nghiêm trọng, Nhà nước sẽ phải vào cuộc quyết liệt hơn bằng những quy định và biện pháp mạnh tay. Nhưng trước khi chờ điều đó xảy ra, mỗi chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: tự ý thức giữ gìn môi trường quanh mình và dạy con cháu thói quen không xả rác bừa bãi. Chỉ cần mỗi người bỏ rác đúng nơi quy định, những cung đường, cánh rừng hay bãi bãi biển mà chúng ta yêu quý sẽ luôn là những nơi đáng để quay trở lại.
Thiên nhiên ban tặng cho chúng ta những cảnh quan vô giá hoàn toàn miễn phí, nhưng chúng ta không có quyền hủy hoại chúng. Hãy là một du khách văn minh, hãy ngừng xả rác. Đừng để những bước chân khám phá của mình vô tình trở thành gánh nặng cho Trái Đất. Hãy bảo vệ biển xanh, để những thế hệ sau vẫn còn cơ hội được ngắm nhìn một Phú Yên trọn vẹn, hoang sơ và trong lành như thuở ban sơ.